NGHE THÁI THANH HÁT NHẠC PHẠM DUY
Từ khi nền tân nhạc hình thành và
phát triển đến nay, nhiều nhạc sĩ và ca sĩ gắn kết với nhau qua các nhạc phẩm.
Một trong số đó, là sự gắn kết giữa nhạc sĩ Phạm Duy và ca sĩ Thái Thanh. Nhiều
bài của Phạm Duy được Thái Thanh hát đã để lại trong tôi sự hâm mộ và yêu
thích. Tôi xin bày tỏ nỗi lòng của mình khi nghe Thái Thanh hát nhạc Phạm Duy
qua một số bài.
Tôi làm sao quên được, lúc tôi 12, 13
tuổi. Khi nghe Thái Thanh hát trên đài phát thanh bài “Gánh Lúa”. Lời ca “sóng
lúa mênh mông”, “gánh lúa chơi vơi”. “gánh lúa rung rinh”, cùng với hình ảnh
nào là “dân làng” với “tiếng người ơi ới qua làn nắng mới vui chân đi tới phiên
chợ mai”, hay hình ảnh “lão bà tóc trắng kĩu kịt quang gánh” và cả hình ảnh “có
nàng xay lúa quyến tròn thương nhớ thương chàng dãi nắng dầm mưa” kết hợp với
giai điệu tuyệt vời cho tôi như thấy trước mắt là hình ảnh những nông dân kẽo kịt
quảy lúa trên vai với nụ cười mãn nguyện, với vầng trán lấm tấm mồ hôi, đêm
cũng như ngày vui cùng mùa gặt. Đặc biệt, điệp khúc bài hát cho tôi tưởng chừng
trước mắt tôi là đoàn người hân hoan, gánh thóc theo nhịp bài hát:
Gánh gánh gánh, gánh thóc về
Gánh thóc về, gánh thóc về
Gánh
về! Gánh về! Gánh về!
Gánh lúa về, niềm vui tràn ra như
thóc. Gánh lúa về theo nhịp chân vui. Lời bài hát cho tôi niềm vui của người
dân quê một thuở.
Cũng với tiếng hát Thái Thanh, bài
hát “Bà Mẹ Gio Linh” đã đi vào lòng tôi. Lòng tôi buồn vui theo từng lời của
bài ca. Trước mắt tôi là hình ảnh “Mẹ già cuốc đất trồng khoai/ Nuôi con đánh
giặc đêm ngày/ Cho dù áo rách sờn vai/ Cơm ăn bát vơi bát đầy”… Lòng như reo
vui khi nghe: “Mẹ mừng con đánh giặc hay/ Ra công xới vun cày cấy”. Hơi thở tôi
đều đều như lời nguyện cầu bình an khi Thái Thanh hát: “Con đi dân quân, sớm tối
vác súng về/ Mẹ già một con yêu nước có kém chi/ Đêm nghe xa xa có tiếng súng lắng
về/ Mẹ nguyện cầu cho con sống rất say mê”. Và nhiều lần nghe, bao lần như một,
tôi run run khi nghe lời ca như nức nở: “Mẹ già tưới nước trồng rau/ Nghe tin
xóm làng kêu gào/ Quân thù đã bắt được con/ Đem ra giữa chợ cắt đầu”. Tôi tưởng
chừng tóc sau gáy tôi như dựng đứng lên. Một luồng lạnh chạy trong cơ thể tôi
khi Thái Thanh cất lên lời: “Nghẹn ngào không nói một câu/ Mang khăn gói đi lấy
đầu/ Đường về thôn xóm buồn teo/ Xa xa tiếng chuông chùa gieo”.
Nghe xong cả bài, đọng lại trong tôi
là hình ảnh bi thương:
Tay nâng nâng lên, rưng rức nước mắt đầy
Mẹ nhìn đầu con, tóc trắng phất phơ bay
Ta
yêu con ta, môi trắng bết máu cờ
Nụ
cười hồn nhiên, đôi mắt ngó trông ta.
Rồi, những năm đầu của thập niên
1970, khi còn đi học, tôi nghe Thái Thanh hát “Ngày xưa Hoàng Thị”. Bài hát cho
tôi sự rung động tiếng lòng của thằng con trai. Hình ảnh cô học trò nho nhỏ
trong bài hát trở thành hình ảnh đẹp một thời của những đứa con trai si tình
trên con đường đi học. Cái tình của thuở thư sinh nhẹ nhàng, vụng dại, không
dám nói. Chỉ có những bước lặng lẽ theo em mà lòng anh ngơ ngẩn. Chỉ có ánh mắt
khờ làm thơ mà không dám ngỏ. Chỉ có nụ cười mà lòng anh muôn thuở còn thương. Bài
hát là lời yêu của mối tình học trò. Mối tình như gió thoảng nhưng vẫn để lại vấn
vương cho thằng con trai si tình. Mối tình như mây bay, nhưng vẫn làm xốn xang
cõi lòng thằng con trai dại gái. Vẫn con đường năm xưa, một thoáng tình cờ đi lại.
Thế mà, mắt tôi cay cay khi nghe giọng ca Thái Thanh như nức nở về mối tình học
trò trong trắng, đáng yêu:
Xưa theo Ngọ về
Mái
tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây
cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Và tiếng hát Thái Thanh qua ca khúc
“Đố Ai”. Lời ca như ca dao. Lời ca khởi đầu từ ca dao: “Đố ai quét sạch ơ ơi lá
rừng/ Để em để em khuyên gió ư ơi ơ gió đừng rung cây/ Gió đừng rung cây ơ ời
ơ” và kết thúc bằng lời yêu lên tiếng: “Đố trăng mấy tuổi trăng già/ Để em để
em lên tiếng y ơi mặn mà mặn mà yêu anh, mặn mà yêu anh ơ ơi ơ”. Nghe bài hát,
không biết tại sao từng lời ca như thấm vào lòng tôi. Sau này, đọc hồi ký của
Phạm Duy, tôi mới biết bài hát này viết theo âm hưởng dân ca. Hèn gì lúc ấy,
tôi thấy giai điệu bài hát quen quen. Và đến giờ, mỗi khi nghe Thái Thanh hát,
tôi cũng như đang mơ theo lời yêu, muốn làm ánh trăng đến cùng em trong mơ:
Đố ai nằm ngủ không mơ ơ ơi ơ
Biết
em nằm ngủ hay mơ ơ ơi ơ
Nửa đêm trăng xuống đứng chờ ngoài hiên
Nửa đêm anh đến bến bờ yêu đương.
Đố ai tìm được tim ai ơ ơi ơ
Biết anh nhặt được time m ơ ơi ơ
Để
em ca hát cho đời nên thơ
Để anh âu yếm dâng người trong mơ.
Còn trong bài “Tình Ca”, nhiều lần được
nghe Thái Thanh hát, lòng tôi xao xuyến khôn cùng. Xao xuyến không những vì giọng
ca mượt mà, uyển chuyển, réo rắt của ca sĩ, mà còn vì lời ca như thấm vào lòng
của tôi. Lời ca như nói hộ tâm tình bao người Việt. Nghe bài hát tôi cũng muốn
cất lên tiếng hát ngàn đời: “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi/
Mẹ hiền ru những câu xa vời/ À à ơi! Tiếng ru muôn đời”. Trong tôi, âm hưởng, lời
ca của bài hát cuốn hồn tôi theo tiếng cười, tiếng khóc suốt chiều dài lịch sử
dân tộc. Và tiếng lòng của Phạm Duy, của Thái Thanh thành tiếng lòng trong tôi:
Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc
cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm
nôi
Thoắt
nghìn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
Lời bài hát như đưa tôi vào khung trời
tình ái đôi lứa qua “câu hò giận hờn”, “mảnh tình xa xôi” vẫn “vững tin vào mộng
đẹp ngày mai”. Khung trời tình ái ấy thấm đẫm “câu hát Truyện Kiều”, đẹp như
tình yêu “cô gái bên nhà miệng xinh ăn nói mặn mà có duyên”.
Rồi, Thái Thanh hát tiếp lời yêu đất
nước với ruộng đồng “hát câu no lành”, với núi rừng trùng điệp, với lời yêu những
dòng sông tiêu biểu cho ba miền: “Biết ái tình ở dòng sông Hương/ Sống no đầy
là nhờ Cửu Long/ Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong”. Lời yêu ấy là khao khát vì một
đất nước Việt Nam kết đoàn, thương yêu: “Làm sao chắp cánh chim ngàn/ Nhìn
Trung Nam Bắc kết hàng mến nhau”.
Tôi nhẩm hát theo cùng Thái Thanh. Lời
yêu được cất lên đâu chỉ dành cho ca sĩ mà đó còn là lời thầm thì trong lòng
tôi. Phạm Duy đã cho tôi cất lời yêu bác nông phu, bà mẹ quê, em bé quê một thuở.
Để từ đó, tôi cất tiếp lời ca yêu cả đất nước, dân tộc này: “Tôi yêu biết bao
người/ Lý, Lê, Trần…và còn ai nữa/ Những anh hùng của thời xa xưa/ Những anh
hùng của một ngày mai”.
Lời yêu cất lên, trải rộng, trải dài
theo đất nước, thành tình ca của mọi người dân Việt nở trong lòng người như hoa
tươi thắm mùa Xuân:
Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày
Xuân tôi hát nên bài tình ca
Ruộng
xanh tươi tốt quê nhà
Lòng
tôi đã nở như là đóa hoa…
Nghe cả bài “Tình Ca”, tôi chỉ ao ước
là nếu có kiếp sau, tôi vẫn mong làm người Việt Nam để được cất lời ca: Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người
ơi!...
Tôi xin nêu đôi điều cảm nhận về một
số bài mà Thái Thanh đã từng hát như trên. Coi như là chút tình cảm đối với người
nhạc sĩ được xem là đại thụ của nền tân nhạc Việt Nam. Và cũng là tình cảm của
tôi dành cho ca sĩ Thái Thanh, người có “tiếng hát vượt thời gian” (Mai Thảo).