Hiển thị các bài đăng có nhãn 27 - CHÚT TẢN MẠN SAU TẾT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 27 - CHÚT TẢN MẠN SAU TẾT. Hiển thị tất cả bài đăng

CHÚT TẢN MẠN SAU TẾT

 

27 - CHÚT TẢN MẠN SAU TẾT

 

          Tôi làm sao quên được những ngày sau Tết Nguyên Đán. Từ mồng mười trở đi, những món ăn ngày Tết không còn. Có chăng sót lại chút mứt gừng, mứt dừa, mứt khoai, mứt bí... không còn đẹp, thơm như hồi mới làm, như hồi mua về, mà chúng có chút ẩm, đầy bột đường. Tôi trút chúng ra tay, đưa vào miệng. Đủ vị hoà quyện, một thứ vị sót lại sau những ngày Tết. Với tôi, đó là thứ vị của những ngày đi học lại mà còn vấn vương hương vị Tết. Thứ hương vị của dư âm, của những tình cảm người thân trong gia đình còn đọng lại đâu đó. Đó là thứ hương vị ngọt thơm dịu dàng của tuổi thơ trong những tháng ngày khốn khó. Giờ hương vị đó có đó. Có thể còn sót lại sau ngày Tết, nhưng thời buổi bây giờ mấy người thèm, mấy người nếm thử, kể cả những đứa trẻ thích bánh kẹo. Nhưng riêng tôi, thứ vị ngọt còn sót lại sau Tết mãi còn đọng trong ký ức của tôi. Chút dư vị ngọt ngào ấy đi suốt cả tuổi thơ tôi một thuở.

          Sau Tết vẫn còn mấy đòn bánh tét. Cái thức dùng đâu chỉ ba ngày Tết mà giờ vẫn có quanh năm. Thế nhưng, ngày Tết không thể thiếu được. Dường như nhà nào cũng muốn ba ngày Tết nhiều đồ ăn, thức uống, mong muốn cả năm đủ đầy nên ngoài các thức dùng khác thường thì có thêm bánh tét. Cái thứ bánh qua Tết rồi được chiên lên, ăn vào mới cảm nhận được cái ngon của cả mùa Xuân vẫn còn đọng đâu đây. Béo béo, dòn dòn, nóng hổi hoà quyện cái thèm của người ăn tạo nên chất đặc trưng của bánh tét chiên. Bánh tét chiên, nhưng ngày thường thì không có dư âm của Tết. Ai từng ăn bánh tét chiên sau Tết mới cảm nhận được hương vị riêng ấy. Tôi quên sao được những ngày còn tuổi đi học. Những ngày sau Tết, mẹ tôi thường chiên bánh tét cho anh em tôi ăn sáng. Thứ bánh tét chiên qua bàn tay mẹ tôi năm nào mà tôi tưởng như vừa mới đây. Và rồi, khi tôi có gia đình riêng, những lát bánh tét mà ba mẹ tôi và ba mẹ vợ cho ăn Tết được vợ tôi chiên dòn nóng, thơm thơm cho cha con tôi ăn vào những bữa sáng sau Tết. Và hương vị của những lát bánh tét do vợ tôi chiên ấy cũng mang hương vị như những lát bánh mẹ tôi chiên ngày nào. Cái hương vị ấy mãi ngọt bùi trong cuộc sống của tôi, của gia đình tôi. Ôi, cái hương vị của yêu thương, đầm ấm trong gia đình.

          Sau Tết, công việc lại tiếp tục. Vẫn còn đâu đây lời chúc Năm mới tấn tài, tấn lộc, an khang thịnh vượng... Và công việc, học hành của bao người đâu lại vào đấy. Còn chăng hạt dưa, hạt bí, hạt hướng dương tí tách trên những đôi môi của một số chị em vui nốt mừng gặp lại sau những ngày Tết. Ôi, lời chúc vui nở trên môi mỗi người qua từng ngày đẹp biết bao! Và trong tôi rộn lên lời bài hát: Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui/ Chọn những bông hoa và những nụ cười/ Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy/ Để mắt em cười tựa lá bay…(Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, Trịnh Công Sơn)

          Và tất bật, vất vả, nhọc nhằn, làm quên giờ giấc là những người công nhân vệ sinh môi trường. Trước giao thừa, họ đã đổ mồ hôi, ăn uống vội vàng lo thu dọn rác để phố phường, đường sá sạch đẹp chào đón Xuân sang.

          Sau Tết, họ lại tiếp tục thu dọn rác. Những bông hoa, những chậu cây cảnh, những cành mai, đào, quất mới đây là tiền, là ước ao, hy vọng của bao người, mong cầu sự may mắn, tài lộc, công danh trong mấy ngày Tết lại trở thành rác. Những đồ trang trí cho nhà cửa thêm đẹp, thêm sắc màu Xuân, mang niềm hân hoan, an vui đến với mọi trái tim yêu thương, hoà ái cách đó hơn tuần cũng trở thành rác. Và những rác từ bao bì, thực phẩm sau những bữa ăn được giữ trong ba ngày Tết vì tục lệ lên mùi chờ được lấy đi. Rác nhiều hơn những ngày thường. Và hình ảnh đầu năm gây ấn tượng nhất trong tôi là hình ảnh của những người công nhân vệ sinh. Họ là những người dọn rác cho đời, làm sạch, đẹp cho đời.  Còn tôi có dọn rác trong lòng tôi để tâm hồn tôi mãi sạch, đẹp?

          Vẫn còn rớt đâu đây tiếng nhạc Xuân. Ôi, giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên/ Ôi, giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm/ Từ đây người biết quê người/ Từ đây người biết thương người/ Từ đây người biết  yêu người (Mùa Xuân đầu tiên, Văn Cao)

          Nhịp sống trở lại bình thường. Và bắt đầu có những việc bất thường. Bất chợt trong tôi thầm nghĩ, không biết uyển ngữ ngày Tết có mãi trên môi mỗi người để quan hệ ngày càng tốt đẹp hơn không.

          Sau Tết, sau Tết có biết bao điều. Riêng tôi, tôi tự hứa với lòng 5 điều nên nhớ khi còn học tiểu học: Không làm mất lòng ai/ Khi thắng không nên khoe khoang/ Khi thua luôn luôn vui vẻ/ Biết nhận lỗi/ Đợi đến phiên mình.

          Và tôi mong mọi điều tốt đẹp đến với mọi người!      

LỜI THƯA

LỜI THƯA               Thưa các bạn!            Trời ban cho tôi đôi mắt chào đời. Mắt trong tôi lớn dần theo năm tháng. Theo thời g...