Hiển thị các bài đăng có nhãn 17 - THÁNG MƯỜI MỘT – THÁNG NHỚ THÁNG ƠN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 17 - THÁNG MƯỜI MỘT – THÁNG NHỚ THÁNG ƠN. Hiển thị tất cả bài đăng

THÁNG MƯỜI MỘT – THÁNG NHỚ, THÁNG ƠN

THÁNG MƯỜI MỘT – THÁNG NHỚ, THÁNG ƠN

 

 

          Đã qua rồi cái thuở lên năm, lên sáu. Tôi đi học trường làng Quảng Đợi. Tôi chỉ nhớ mang máng, nhớ mang mang, nhớ cái thời bận quần đùi đi học. Học rồi chơi sau sân đình, học rồi ra ngồi xem các anh đá banh cuối chiều. Học rồi coi người lớn tát bàu bắt cá. Học rồi đi cùng bà nội, cùng mẹ lên nổng nhổ sắn. Học rồi mỗi buổi tối nhớ ba. Ba tôi đi dạy xa nhà, hơn tháng mới về thăm nhà một lần. Tôi nhiều lần khóc vì nhớ ba. Nhưng chẳng biết làm chi được để gặp ba. Tôi nghe người ta nói, đánh dây thép (điện tín) là người thân yêu nhận được tin của mình. Nghe vậy, có lần tôi lấy cây ra đánh vào dây phơi đồ bằng thép trong sân, vừa đánh tôi vừa nói sao ba lâu về, con nhớ ba lắm, để cho ba tôi nhận được tin. Và tôi tin là ba tôi biết tôi nhớ thương ba. Giờ nhớ lại, tôi chẳng biết là cớ chi tôi làm như vậy.

          Sau trận lụt năm Thìn 1964, gia đình tôi ra Đà Nẵng, tôi được đi học ở trường Tiểu học Cộng đồng An Hải. Có lúc bận quần xà lỏn đi học. Chưa biết dị trước con gái. Học và chơi. Và may cho tôi, khi học lớp Nhất (lớp Năm bây giờ), tôi được thầy Long dạy. Thầy lo cho chúng tôi nhiều lắm. Tôi nhớ thầy đã dạy thêm cho chúng tôi để chúng tôi thì vào lớp Đệ Thất trường công. Nhờ thầy, và khi đó, tôi nhớ là tôi đã cố gắng nhiều, lo học lắm. 5 giờ sáng là dậy, học bài. Ăn sáng, rồi đi học. Và kỳ thi vào trường công lập Đông Giang năm học 1967-1968, tôi may mắn đậu.

          Tôi còn nhớ, học những năm đầu bậc trung học đệ nhất cấp, tôi vẫn còn vô tư lự. Thế nhưng khi học lớp Đệ Ngũ, tôi bắt đầu chú ý đến các bạn gái trong lớp. Có bạn, tôi kêu chị. Có bạn tôi xưng tên. Đặc biệt, có một cô bạn làm tôi để ý. Để ý nhưng không dám nói điều chi. Tôi biết, không những tôi để ý mà các bạn nam khác cũng có tâm trạng như tôi. Và kể từ đó, tôi lo học hơn, muốn mình giỏi, tài để có thể cô bạn ấy có chút cảm tình với mình. Cũng trong bậc học này, hình ảnh thầy cô vẫn làm tôi nhớ. Có thể tôi nhớ thầy cô là nhờ tôi nhớ đôi mắt hiền, sáng, đẹp của cô bạn học ngày nào. Này là thầy hiệu trưởng Lâm Sĩ Hồng, người dạy môn Quốc Văn, người khích lệ tôi trong học tập và truyền cho tôi cảm hứng về văn chương. Này là thầy Bang, tổng giám thị dạy môn Lý Hoá luôn dí dỏm trong cách truyền thụ kiến thức cho học trò. Này là thầy Bạn, rất nghệ sĩ trong giờ dạy Anh Văn. Này là cô Khanh ân cần chăm chút việc học cho lứa học sinh chúng tôi. Và biết bao thầy cô giáo nữa...

          Khi học bậc Trung học đệ nhị cấp ở trường Trung học Phan Châu Trinh, tôi chỉ còn nhớ loáng thoáng, bởi vì bậc học này, tôi chỉ biết cắm đầu, cắm cổ mà học để có bằng tú tài. Nếu không có tú tài thì uống công ơn ba mẹ, thầy cô và tương lai cũng chẳng suôn sẻ. Hơn 40 năm sau, may nhờ có bè bạn cùng lớp năm ấy, tổ chức gặp nhau, chúng tôi có dịp tìm lại cái thời thư sinh ngày ấy. Và kể từ đó, mỗi khi có chuyện vui, chuyện buồn, chúng tôi lại đến cùng nhau. Tôi lại cùng bè bạn đi thăm thầy cô cũ. Thầy tôi ngày ấy già hơn, nhưng tình cảm giành cho lũ chúng tôi như thuở nọ. Tôi có dịp chuyện trò cùng các thầy. Không như thuở đi học, tôi bớt e dè, rụt rè. Không còn nói lí nhí như lúc thầy kiểm tra bài năm xưa, không còn run run khi thầy đặt câu hỏi. Tôi may mắn, gặp lại thầy Đông Trình, người dạy môn Quốc Văn năm tôi học lớp 11 trong một lần các bạn cùng khoá tổ chức tri ân các thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Tôi được các bạn giao việc là chở thầy về nhà sau khi tan tiệc. Tôi chở thầy. Và tôi trò chuyện cùng thầy. Thầy khuyên tôi cứ viết, cứ đam mê văn chương dẫu thời nay văn chương có sự gập ghềnh. Thầy có lúc thở dài. Trong tiếng thở dài ấy, tôi nghe thấy tiếng lòng của người trí thức miền Nam, nghe thấy được nhịp đập của người thầy một thời "đối diện" với thời cuộc. Cũng trong thời gian này, tôi được gặp lại thầy Huỳnh Khải dạy Lý Hoá, giáo sư hướng dẫn lớp chúng tôi. Và được gặp thầy Phan Thanh Kế, dạy bộ môn Toán.

          Tôi không thể quên năm 1974, tôi lại may mắn đậu vào lớp Kinh Thương, Viện Đại học Cộng đồng Quảng Đà. Tôi nhớ là tôi được học các môn Kinh tế học, Tiền tệ - Ngân hàng, Luật Hành chính, Luật học Căn bản, Xác suất thống kê, Anh văn, Tiếng Anh căn bản, Văn thư, Lãnh đạo và chỉ huy, Võ thuật, Nhạc lý... Trong thời gian này, tôi cũng được học môn Cộng đồng do nhà văn - thầy giáo Nguyễn Văn Xuân dạy; được học môn võ thuật do thầy Viện trưởng Ngô Đồng dạy. Rồi thời cuộc, lớp tôi học không còn, trường không còn. Mộng học đến nơi đến chốn dở dang! Nhiều đêm, tôi lại băn khoăn, tự hỏi về mình, nghĩ suy về tương lai của mình.

          Và trường đời đã dạy tôi. Tôi làm bất cứ việc gì để tồn tại. Tôi được Hội Liên hiệp Thanh niên sau năm 1975 tập hợp đi về vùng nông thôn điều tra nhân hộ khẩu, đất đai... Sau đợt điều tra ấy, tôi đi củi ở núi Sơn Trà, rồi lại đi làm thợ đụng (đụng đâu làm đó để có cái ăn). Tôi lang thang ở đường Hùng Vương, Lê Lợi, Phan Châu Trinh, Bạch Đằng... Lang thang cũng chẳng biết làm gì. Tôi còn nhớ, một bữa nọ, đứng trước cổng trường Phan Châu Trinh, trên đường Lê Lợi, tôi thấy một băng rôn có ghi nội dung là trường Cao đẳng Sư phạm Quy Nhơn tổ chức thi tuyển. Tôi nghĩ đây là dịp may cho mình, bởi tôi, khi ấy cũng không thể xác định mình sẽ làm việc gì trong tương lai cho vừa sức mình. Vả lại, tôi được đọc tiểu thuyết Tố Tâm của Song An - Hoàng Ngọc Phách, được biết tác giả từng học trường Cao đẳng Sư phạm Đông Dương, lại viết sách. Điều ấy, cũng là động lực cho tôi khi thi tuyển vào sư phạm.

          Được học khoá 1 Cao đẳng Sư phạm Quy Nhơn là may mắn cho tôi. Tôi xin tỏ lòng biết ơn các thầy cô, biết ơn những người làm việc tại nơi này đã cho tôi cái nghề, cái nghiệp.

          Và rồi, tôi vừa dạy vừa học. Rồi cũng tốt nghiệp Đại học Sư phạm Đại học Huế. Và may nhất là trên đường đời, tôi được tiếp tục học. Học ở đồng nghiệp trong cách dạy học. Học ở bạn văn sự chân thành, khiêm tốn, không khoe khoang kiến thức, không lòe đời bằng này cấp nọ dù trí huệ của họ sừng sững như núi, sâu rộng như biển. Học ở phụ huynh cách xử sự khiêm nhường, mong con cái nên người. Đặc biệt học ở học sinh dẫu khó khăn vẫn luôn tìm mọi cách để được học. Nói đến học sinh, tôi làm sao quên được cái thời tôi dạy học ở trường THCS Lê Độ và trường THCS Cao Thắng. Tôi học được ở các em cái tình, cái nghĩa trong tình cảm thầy trò. Đó là những lần gia đình các em có hiếu, hỉ; đó là những lần các em mời tôi uống cà phê khi ở phương xa về; đó là buổi gặp mặt, liên hoan mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, là dịp các em tặng hoa, tặng quà cho tôi… Đặc biệt, tôi làm sao quên được hàng năm các em lớp 9C (những năm đầu của thập niên 1980) đã lập nhóm nhạc, dàn dựng một video về bài hát “Bụi phấn” nổi đình nổi đám. Trong những lần hội ngộ các em luôn hát tặng tôi bài hát này.

          Và giờ tôi vẫn học. Học để những đêm nằm trơ con mắt xem mình được, mất những gì, xem lại mình là ai trong cõi người.

          Tháng Mười Một lại về. Tháng, tôi nhớ một thời đi học. Tháng, tôi nhớ một thời mình đi dạy mà vẫn học. Tháng, dẫu tuổi đã xế chiều, tôi vẫn học. Tháng, tôi đã chịu ơn biết bao người.

          Trong tôi, tháng Mười Một - tháng nhớ, tháng ơn.

LỜI THƯA

LỜI THƯA               Thưa các bạn!            Trời ban cho tôi đôi mắt chào đời. Mắt trong tôi lớn dần theo năm tháng. Theo thời g...