TÔI KHÔNG PHẢI NGƯỜI SÀI GÒN
Tôi không phải người Sài Gòn.
Nhưng tôi thương Sài Gòn.
Thương từ thuở tôi nghe Thái
Thanh hát "Tình Ca" trên đài phát thanh.
Thương từ thuở hàng tuần cứ mỗi
chiều thứ ba tôi nghe Trần Văn Trạch hát về những con số đem ước mơ triệu phú.
Thương những bước chân Gia Long,
Trưng Vương, Văn Khoa, Vạn Hạnh trên những con đường làm xiêu hồn con trai xứ
Quảng.
Tôi không phải người Sài Gòn.
Nhưng tôi thương Sài Gòn.
Thương ở đó có bà con, họ hàng
tôi đang sống.
Thương một thời con, cháu tôi trú
học nhiễm tính Sài Gòn.
Sài Gòn cưu mang mọi người phận
khó.
Tôi không phải người Sài Gòn.
Nhưng tôi thương Sài Gòn.
Ở đó, những người bạn mến khách
kiểu Sài Gòn khi tôi vào thăm, cùng vỗ đàn hát nhạc Phạm Duy; nghe bạn văn đọc
thơ Tô Thùy Yên, Bùi Giáng...
Và tôi rưng rưng tạm biệt Sài
Gòn.
Tôi không phải người Sài Gòn.
Nhưng tôi thương Sài Gòn.
Sài Gòn như thể lặng yên.
Sài Gòn của bao phận người đang
sống...
Tôi không phải người Sài Gòn.
Nhưng tôi thương Sài Gòn.
Cũng chẳng biết vì sao tôi
thương.