DÁNG XƯA TÔI TÌM
Tặng NHA TRANG
Đà Nẵng tháng 4. Nắng vẫn vậy và con đường
Bạch Đằng vẫn vậy. Vẫn nhịp xôn xao của gió sông Hàn. Vẫn còn đây những kỷ niệm
dáng xưa.
Tháng 4 năm ấy, tôi bước những bước dớn dác
tìm em ở bến xe. Nghe thằng bạn nói, em ở đâu đó gần bến xe. Thằng bạn nói như
in là có biết em ở đó.
Thật là bể dâu! Cuộc đời này quả là dâu bể.
Mới đó, em là cô sinh viên đài các. Giờ, em ở đâu? Tôi tìm em khắp chốn. Những
bước chân rã rời, tôi tìm đường, tìm cư xá. Kia rồi! Nhà của em ở kia. Mái lợp
tôn xi măng, xinh xắn. Tôi mường tượng ở đó có đôi mắt sáng của em. Ở đó có nụ
cười của em. Tôi như thấy em “lười lĩnh”- từ mà em thường dùng - ôm chiếc gối,
nằm nghe những bản tình ca. Tôi mường tượng buổi chiều, em ngồi đọc sách, nắng
dịu nhẹ. Con mèo tam thể hiền dụi đầu vào chân em. Em bâng quơ hát bài Tuổi đá buồn của Trịnh. Và những lúc
vui, em hát bên những chiếc bánh ngọt mới làm thơm lừng. Em vẫn thế, vẫn đi suốt
cuộc đời áo trắng trong tôi.
Tôi vẫn tìm em. Tôi quẩn quanh ở bến xe
hàng tuần, chỉ mong tìm được em như lời thằng bạn kể. Nhưng chẳng thấy bóng
dáng em đâu. Chỉ nắng, bụi mù. Chỉ có nỗi khắc khoải trong tôi. Tôi tìm em hoài
mà chẳng thấy!
Nhớ thuở học trò, tôi cũng thường tìm em
trong mơ ước. Mơ ước đã giúp tôi lớn; mơ ước đã giúp tôi không thành người xấu.
Hồi còn học ở Đông Giang, nghe em rủ các bạn đi Non Nước, thế là, tôi cũng tìm
cách đi, dù em chẳng hề quan tâm tới tôi. Tôi nhớ ngày ấy, người đông vô kể. Giữa
dòng người, tôi mong được gặp em, gặp để chứng tỏ rằng, tôi có thể đến cùng em,
như thể rằng Non Nước là nơi tôi được gặp em. Nhưng, vẫn người là người, em đâu
chẳng thấy. Tình cờ tôi gặp đứa bạn. Nó chỉ tôi biết em đang ở động Huyền
Không. Tôi lại đến động Huyền Không. Sau này tôi mới biết đó chỉ là trò đùa của
nó. Bên tai tôi có tiếng nhắc thầm là em đang tìm đường Lên Trời. Tôi bèn tìm
đường lên trên ấy. Lên Trời đâu có dễ. Phải bò, phải có chút can đảm, phải có
lòng say mê. Tôi trèo lên được. Một không gian hữu tình, một làn gió mát, một
chút nắng, chút rạng rỡ... Thế mà, em đâu chẳng thấy. Và tôi lại tìm em.
Tôi hoà vào dòng người trẩy hội. Vẫn tìm
em. Vẫn thầm gọi tên em. Thấy người ta khắc tên của nhau trên những vách đá.
Tôi cũng bắt chước, tìm tên của một ai đó có trong tiểu thuyết, trong truyện kiếm
hiệp có cả tên tôi và em để khắc. Ôi! cái thuở học trò sao ngô nghê dễ yêu đến
vậy? Và tôi đã khắc tên của tôi, của em lên vách đá như minh chứng rằng tôi đã
yêu em – dù là yêu chưa dám ngỏ.
Rồi ngày cũng tàn. Người lại vắng. Tôi vẫn
đứng dưới chân núi Ngũ Hành đợi em.
Và rồi, tôi đợi, đợi cái ngày tôi thổ lộ lời
nói yêu em vì tôi nghĩ rằng mình đã đủ tự tin mà thổ lộ. Giữa tháng 3-1975, tôi
viết thư cho em. Tôi biết không còn thời gian cho bức thư viết vội khi cuộc chiến
gần đến ngày kết thúc. Thư tôi gửi qua đường bưu điện. Tôi cầu Trời cho em nhận
được thư tôi. Thư tôi chẳng thể nào đến được em, tôi biết vậy. Chỉ buồn vì đến
giờ em vẫn chưa hiểu được tình tôi. Không biết bây giờ bức thư ấy có ai cất
giùm tôi không? Riêng tôi, bức thư ấy trong lòng tôi vẫn vẹn nguyên như mối
tình không trọn vẹn. Và tôi vẫn cứ tìm em...
Thi
thoảng, tôi có đi ngang qua con đường có nhà em ở. Vẫn cư xá đó, nhưng giờ có
người khác ở. Tôi tự nhắc mình: một thời ở đó có em. Một thời trong tôi sống dậy.
Biết em thích nhạc tiền chiến, tôi cũng bắt chước thích theo. Biết em thích làm
thơ, tôi cũng tập tành làm thi sĩ. Tôi tự nhủ lòng là phải học để khỏi hổ thẹn
với em. Làm sao tôi quên được cái dáng “mai cốt cách, tuyết tinh thần” của em
cùng đôi mắt trong, tròn xoe với lông mày thanh tú. Ai cũng khen em có đôi mắt
sáng và hiền. Tôi lấy làm vui vì điều đó, em có biết không?
Cả tháng 4 năm ấy, tôi bồn chồn tự hỏi, em ở
đâu?
Vẫn những ngày tháng 4, những ngày nắng bắt
đầu mọng đỏ ở quê mình, tôi mơ thấy em cười trong ngày hội ngộ. Bản nhạc ngày
xưa, một thời em hát và tôi đã hát theo. Tôi như tìm lại tuổi thư sinh.
Giờ, em ở xứ người, tôi biết vậy. Biết
để mà yên tâm rằng em vẫn còn trên đời này. Vẫn cùng tôi sống dưới vòm trời
này. Vẫn nhớ về mái trường Đông Giang nửa phố nửa quê ngày ấy.
Tôi vẫn còn thầm gọi tên em, gọi trong tiềm
thức. Trong tôi, dáng em ngày xưa vẫn tinh khôi, vẫn mộng đẹp. Tôi vẫn thấy em
như thời áo trắng. Vẫn còn mãi trong tôi những gì đẹp nhất về em. Và cuộc hành
trình trên cõi đời này tôi mãi tìm em.