TIẾNG GỌI VĂN CHƯƠNG
Niềm đam mê văn chương, theo tôi nghĩ, đó là niềm
đam mê thể hiện cái tôi của mình qua nỗi khát khao về thân phận người ra sao
cái giống người.. Niềm đam mê ấy theo suốt cả đời tôi từ khi tôi nghe được tiếng
gọi của văn chương.
Khi
còn trẻ, lúc còn học trung học đệ nhất cấp, nào là những Nhất Linh, Khái Hưng,
Thạch Lam, Huy Cận, Lưu Trọng Lư… đối với tôi sao mà kỳ diệu thế! Rồi đến khi học
trung học đệ nhị cấp, tôi lại tìm đến Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Võ Phiến… Tôi
cũng được đọc André Gide với “Khung cửa hẹp”, Antoine de Saint-Exupéry với
“Hoàng tử bé” được Bùi Giáng dịch, Emily Brontë với
“Đỉnh gió hú” (không nhớ tên người dịch)… Biết bao tác giả, tác phẩm mà tôi được
đọc, đến giờ chỉ còn lại trong tiềm thức.
Chính tiếng gọi văn chương đã kết nối nhiều
tâm hồn hội tụ để trải lòng, phơi tâm, cùng hòa điệu, cùng thổn thức, nghĩ suy,
bàn luận, sáng tạo những tác phẩm hiến dâng cho đời. Đời có bao đau khổ, vui sướng,
bao bất hạnh, hạnh phúc, bao trở trăn, an lạc… thì văn chương có từng ấy thứ.
Yêu văn chương, nên chỉ cần có tiếng gọi là đến
với nhau. “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, như là biết nhau từ nơi nảo
nơi nao, từ khi nảo khi nào, chỉ cần một tin nhắn, một cuộc gọi lại tìm về
nhau.
Tôi nhớ khi nhà thơ Nguyễn Liên Châu giúp tôi
in và phát hành tập truyện “Người thầy dạy búp bê” (Nxb Văn nghệ, 2009), trong
lòng tôi bùng lên nỗi khao khát muốn tìm các bạn văn chương để mà trao đổi,
cùng trải lòng cho khát vọng văn chương. Tôi có gửi bài cho một số trang mạng
như Việt Văn Mới do anh Từ Vũ chủ biên, Bạn Văn Nghệ chủ biên là anh Trần Yên
Hòa. Tôi cũng thường xem các tin, bài ở đó. Và may cho tôi, qua các trang mạng ấy,
tôi biết nhà văn Nguyên Minh chủ biên tập san Quán Văn đã phát hành được 7 số.
Tôi mạo muội liên lạc với anh qua email và gửi bài tham gia. Vui cho tôi, truyện
ngắn đầu tiên của tôi trong Quán Văn số 8 là “Phóng sinh chữ nghĩa”, kể từ đó,
tôi thường xuyên gửi bài góp mặt cùng Quán Văn.
Và rồi, qua các tác phẩm của anh in ở Quán Văn
(như số 15 với chủ đề “Sông Dinh và Ngôi nhà số 11”, số 17 với chủ đề “Bên dòng
Mường Mán”) cũng như tập “Màu Tím Hoa Mua”, tôi bắt gặp một con người chịu chơi
cùng văn chương. Con người chịu chơi ấy đã hồi sinh sự khát khao văn chương của
bao người, trong đó có tôi.
Cuối tháng 11/2013, anh cùng người thân và bạn
văn ra Huế. Anh gọi điện là sẽ đến Đà Nẵng gặp tôi. Thật là vui cho tôi. Và tôi
vui lẫn bất ngờ, hôm đó có cả anh Trương Văn Dân, chị Elena Pucillo Truong. Có
cả anh Phạm Ngọc Lư, Uyên Hà nữa. Chúng tôi hàn huyên suốt cả buổi. Quan điểm
này kia, ấy nọ đều có. Nhưng tựu trung ở chúng tôi đều chung một nhịp đập văn
chương.
Nhìn con người nhỏ thó, nhưng giọng hào sảng,
tôi thấy khát khao của anh thuở 15, 17 ở Huế, của một thời ở ngôi nhà số 11 đường
Nguyễn Thái Học, Phan Rang lại bùng lên trong ánh mắt. Khát khao ấy đã và đang
đơm bông, kết trái qua các số của Quán Văn. Tính đến nay đã được 38 số theo tiếng
gọi văn chương.
Tôi chỉ biết các bạn văn góp mặt trong Quán
Văn chủ yếu qua các bài viết, hoặc thấy hình ảnh của các bạn qua các đợt ra mắt
Quán Văn được đăng tải qua Facebook. Thi thoảng có vài anh chị ra Đà Nẵng, đã
nhắn gọi, hẹn gặp. Đầu năm 2016, tôi được anh Trương Văn Dân mời gặp ở quán Đảo
Xanh nhân Tương Tri hội ngộ cùng bạn đọc, bạn văn. Và cũng đầu năm 2016, nhân gặp
mặt những người học Sư phạm Quy Nhơn trước năm 1975 ở Đà Nẵng, anh Mang Viên
Long gọi điện mời tôi và anh Nguyễn Đông Nhật uống cà phê tại quán Phố Xưa. Dù
gặp nhau lần đầu, nhưng như thể chúng tôi hiểu nhau từ tiền kiếp. Và biết bao bạn
văn nữa, tôi chưa gặp như Nguyễn An Bình, Đặng Châu Long, Từ Sâm, thụyvi, Đặng
Lệ Khánh, Khaly Chàm, Trạch An – Trần Hữu Hội …, nhưng trao đổi qua tin nhắn lại
thấy lòng chúng tôi như đã gặp.
Có thể nói rằng, chúng tôi đến với nhau bởi tiếng
gọi văn chương, tiếng gọi của những tâm hồn đồng điệu, những tâm hồn khao khát
yêu thương.
Tóm lại, văn
chương có tiếng gọi riêng trong từng cõi lòng của con người. Đó là tiếng gọi hồn,
gọi tâm, gọi cõi vô thức, tiềm thức, kể cả tiền kiếp muôn loài về hội tụ chốn
trần gian, làm nên những cung bậc tâm hồn thăng hoa theo khát vọng của hoa trái
chân thiện mỹ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét