MÁU TRONG TÔI, MÁU CỦA BAO NGƯỜI
Thường ngày, tôi đều dành thời
gian cho việc tìm kiếm thông tin trên Facebook. Và tôi bắt gặp một chia sẻ trên
status của một bạn văn trích lời của Elsa Triolet, nhà văn Pháp: "Nhà văn
là người cho máu". Ôi, sứ mệnh của nhà văn là thế ư? Và theo tôi, máu của
nhà văn cũng như máu của bao người, cũng như máu của anh em, đồng bào, đồng
loại.
Này là máu của anh em, đồng bào
tôi vẫn đỏ lòng thủy chung sắc son cùng những tháng ngày gian khổ, khó khăn,
của tháng ngày độn cơm cùng khoai, sắn, của tháng ngày nấu canh rau lang cùng
chút mắm cái mà ngon cái miệng thòm thèm chút cơm lúa mới.
Này là máu của đồng bào, anh em
tôi cả ba miền trao cho nhau khi hoạn nạn, khổ đau, khi cả giới tuyến đông bắc,
tây bắc, tây nam thấm trên từng ngọn cỏ luống rau, thấm trên từng con đường
xanh lá, thấm trên bậc thềm nhà để giữ yên bình cho quê hương, để giống nòi tồn
tại.
Máu của anh em tôi, đồng bào tôi
đổ trên Trường Sơn để núi rừng còn cây lá, để rừng thiêng còn vang vọng âm vang
cồng chiêng của mọi núi, để ly cà phê thơm môi ngọt gái rừng, để con suối dữ
thành hiền khi nắng xuân tràn qua kẻ lá, khi con chim hót xao lòng bao kẻ mộng
mơ, mộng mơ về ngày mai rừng thơm hương quế, hương tiêu, hương cao su, và hương
gái núi dậy thì.
Máu của đồng bào tôi, anh em tôi
đổ trên biển Đông để còn trên quê hương miền Trung những ngôi mộ gió vọng tiếng
người xưa trong lễ "khao lề thế lính", để những đảo san hô, cồn cát,
bãi cạn vang sóng Bạch Đằng, để những người con biển mưu sinh "hồn treo
cột buồm" cùng sóng gió, được mùa cá tôm có cái ăn cái để, có tiếng cười
hớn hở của con trẻ làng chài.
Máu đồng bào tôi, anh em tôi là
thiêng liêng, là những gì tôi yêu quý, trân trọng, là những gì thân thuộc trong
tôi, trong cái nghĩa tình "cùng giòng máu đỏ giống nòi Lạc Long".
Tôi không ngờ có lúc mình phải
nằm ở bệnh viện để được phẫu thuật. Quả là cái bệnh không chừa một ai. Cái bệnh
tôi không ngờ tới lại đeo bám tôi. Tôi bị bướu cổ. Và tôi được bác sĩ khuyên là
không thể không phẫu thuật. Chỉ có phẫu thuật cắt bỏ cục bướu đó mới có thể ổn
định sức khỏe. Còn không thì nó gây biến chứng, ảnh hưởng đến tim mạch, huyết
áp, khó thở... Và may cho tôi, cuộc phẫu thuật thành công. Tôi được đưa về
phòng vô trùng để tiếp tục điều trị. Tôi được truyền nước. Cùng phòng với tôi có
biết bao người bệnh cũng được truyền nước như tôi. Đặc biệt có người phải
truyền máu. May là bệnh viện có máu để truyền. Nói đến truyền máu cho người
bệnh, tôi nhớ lại khi con trai của tôi bị sốt xuất huyết, tiểu cầu trong máu bị
giảm. Bác sĩ yêu cầu gia đình phải tìm nguồn tiểu cầu để truyền cho con trai
tôi. Tôi vội điện thoại cho mấy đứa cháu, mấy đứa bạn của con tôi giúp. Chúng
được thử máu coi có phù hợp với máu của con tôi không để có thể lấy tiểu cầu
truyền cho con tôi. Thử máu cả thảy 6 đứa, nhưng chẳng được đứa nào. Bệnh viện
yêu cầu tôi ký cam kết là nhờ lấy tiểu cầu dự trữ trong ngân hàng máu của bệnh
viện. Và thật là may cho con trai tôi và gia đình tôi. Con trai tôi bình phục.
Cái may mắn con trai tôi và gia đình tôi hưởng là nhờ máu của bao người phụng
hiến. Biết nói sao cho hết cái ơn đức phụng hiến ấy. Rõ là biết bao người bệnh
được cứu sống, máu trong cơ thể họ đang luân chuyển có máu của người khác, máu
của đồng bào, đồng loại.
Đồng loại tôi ơi! Tôi chịu ơn
Người nói sao cho hết. Đồng loại tôi ơi! Máu Người cứu chúng tôi bước qua cửa
chết để được tồn tại, để hiểu và biết rằng mạng sống của chúng tôi có máu của
Người. Tôi thấy máu Người Phụng Hiến cứu biết bao người. Tôi thấy máu Người
Phụng Hiến mang sự sống cho nhân loại để nhân loại thấy phép màu của trái tim
yêu thương vẫn đập nhịp điệu vĩnh hằng.
Thế nhưng, trên trái đất này cũng
có những kẻ tham quyền bính, khát máu đồng loại, những kẻ lấy máu đồng loại tô
vẽ chân dung tàn bạo của mình. Tôi không hiểu tại sao máu trong cơ thể của
những kẻ ấy cũng có màu đỏ, không hiểu hết được sao họ khát máu đồng loại mà
lại có gương mặt còn người.
Máu trong lồng ngực tôi vẫn nóng.
Nóng sục sôi khi cái xấu, cái ác nhởn nhơ, lộng hành mà nhân danh công lý. Máu
trong tôi vẫn chảy khi tim tôi còn vọng đến tương lai, khi tôi mơ rằng đồng
bào, đồng loại tôi reo vui về tin mừng, tin của sự hằng sống cho người thiện
lương được đến.
Tôi ao ước những lời tôi viết có
máu của tôi, của đồng bào, đồng loại. Và những trang viết của tôi là một phần
của máu, máu của tôi, của đồng bào, đồng loại tôi.
Và trong cơ thể tôi, máu vẫn luân
chuyển, tuần hoàn. Máu tôi được lọc để nuôi sống cơ thể tôi kể cả linh hồn tôi.
Máu trong tôi là từ khí huyết của ba mẹ tôi, là thức ăn được chuyển hóa từ sự
hy sinh, cống hiến bằng công sức, trí tuệ, mồ hôi và máu của đồng bào, đồng
loại.
Ôi, máu trong tôi! Ôi, máu đồng loại tôi! Máu của bao người! Máu của sự
hiển linh!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét