LỜI TỰA
Phan Trang Hy - Một tâm hồn
cô đơn trên đường tỉnh thức…
Trong thư tịch cổ của người
Trung Hoa có những chương người ta đề cập đến phần hồn.
Hồn của con người gọi là
linh hồn, hồn của con vật gọi là giác hồn và hồn của cỏ cây gọi là ảo hồn.
Muốn cảm nhận được những
điều ấy cần phải trang bị một tâm hồn trong trẻo, tỉnh thức hoà nhập với thiên
nhiên mới cảm nhận được siêu nhiên.
Mà nói đến tỉnh thức trước
hết phải bàn đến việc khai thị (khai nhãn) mà chủ thể được cảm thụ thông qua
môi trường sống, sinh hoạt văn hoá và giáo dục, học hành, giao tiếp để mở rộng
kiến thức và đào sâu tri thức.
Tỉnh thức là một phần của
thức. Là đề tài triết lý sâu rộng mà với khả năng hiểu biết hạn hẹp chúng tôi
không dám lạm bàn ở đây.
Có phải mấy mươi năm gắn
bó với con chữ và hơn bảy mươi năm hiện diện trong đời, đối mặt với bao thăng
trầm, dâu bể. ý thức, đau khổ, thời gian và cuộc đời mộng huyễn và thông qua những
tàng thức ấy mà Phan Trang Hy đã đặt tên cho tuỳ bút của mình là Mắt
đá, mắt cỏ cây và mắt thức chăng?
Đọc những trang tuỳ bút của
anh tôi như đọc một tâm hồn cô đơn trong những ngược, xuôi đời sống, mà hành
trình truy tìm và tái tạo cái đẹp lại là một hành trình gian nan đòi hỏi mắt
nhìn thực và rung cảm thực.
Bắt đầu bằng vẻ đẹp của
quê hương (Hương gió Đà thành) đến vẻ
đẹp của những nét bất toàn trong tình cảm (Và
em thấp thoáng trong mưa- Dáng xưa tôi tìm). Lật giở những trang kế tiếp
anh đã đưa tôi vào thế giới đa dạng vẻ đẹp của một tâm hồn đa cảm và đầy tính
nhân văn (Thèm một tiếng rao- Ngày Tết vắng
tiếng rao) cũng là một dạng “thức” về những thân phận con người yếu thế giữa
đời và đang chật vật mưu sinh. Hơn thế nữa (Nỗi
niềm cùng sách) là những đớn đau tột cùng của kẻ sĩ khi phải đối mặt với những
nhu cầu đơn giản mà cần thiết trong cuộc sống. Tôi hiểu trạng thái giằng xé, ngập
ngừng, phân vân của anh khi đứng trước gian hàng thu mua sách cũ mà ngậm ngùi
quyết định rằng: những cuốn sách chứa đựng cả nền văn minh nhân loại đôi khi
không lớn bằng lon sữa nuôi con.
Tuỳ bút của Phan Trang Hy
là tổng hợp những mẫu chuyện diễn ra trong đời thường, rất thường. Nhưng được
viết ra với một tâm hồn đa cảm và đầy biến động với cảm thức về sự dời đổi và tần
huỷ của thời gian.
Lạc lỏng và cô đơn là những
ám ảnh tột cùng xui anh tìm kiếm hồng ân của Chúa, lòng từ bi hỷ xả của Phật.
Những đấng cứu thế được xem là toàn chân, toàn mỹ, toàn thiện và toàn năng rồi
lặng lẽ quay về với thuộc tính gồng gánh của một kiếp người …
Đọc tuỳ bút của Phan
Trang Hy tôi lờ mờ thấy mình ở đó. Một góc phố, một con đường, một tiếng khóc
trong mịt mù kỷ niệm, một thời cầm trái tim mình qua các nẻo đường mà hân hoan
ca tụng tình yêu. Tôi cũng như thấy mình một lần nào đó đứng tựa lưng vào cánh
cửa tróc sơn, hoen rỉ của một ngôi trường cũ mà lẩm nhẩm đọc thơ Huy Cận:
“Lạy
Thượng đế xin cúi đầu trả lại
Linh
hồn tôi một kiếp đã đi hoang
Sầu
đã chín xin người thôi hãy hái
Nhận
tôi đi dù địa ngục thiên đàng…’
Tuỳ bút Mắt
đá, mắt cỏ cây và mắt thức của Phan Trang Hy.
Xin được trân trọng giới
thiệu cùng bạn đọc.
Đà
Nẵng Tháng 3-2026
V/p Đại
diện NXB Văn Học
Đà Nẵng-
Miền Trung Tây nguyên
H.MAN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét