ÁO TRẮNG TRONG TÔI
Câu văn cũ có níu được thời gian để cho tôi
tìm dòng sông Hàn vấn vương sắc trời cổ tích. Bến phà xưa đâu có còn để vương
hương tóc Hà Thân trên con đường em đi học, để tôi tìm dấu chân ai trên cát
vàng Đông Giang của tuổi học trò ngu ngơ một thuở.
Tháng
giao mùa cuối hạ đầu thu cho tôi tìm lại tháng ngày đi học. Tháng những ngày
vui của tuổi học trò xếp lại theo những cánh phượng hồng chở những nhớ nhung,
chở những mối tình câm thời áo trắng, để những bài thơ, câu hát đọng lại bên
đời thành ký ức một thuở mộng mơ.
Tôi như thấy tôi thuở nọ ngu ngơ. Tôi tìm thấy
tôi một thuở dại khờ. Dại khờ quên trước, quên sau, quên mở đầu sao cho suôn
sẻ. Tôi chỉ ấp úng chẳng nói thành lời. Để rồi đến tận bây giờ mới liều mình mở
miệng. Mà mở miệng để làm gì khi chẳng hát được câu hát nào, mở miệng để làm gì
khi chỉ thầm hát theo câu hát cũ: “Tóc mai sợi vắn sợi dài/ Lấy nhau chẳng đặng
thương hoài ngàn năm”. Rồi tôi thầm nghĩ ngàn năm sau em và tôi có gặp lại đâu
để mà thương, để mà thấy mặt nhau, để mà trách cứ nhau, hoặc nghĩ về nhau cho
lòng đủ ấm.
Và tôi cũng
ấm lòng khi biết em biết được tình tôi. Cũng an ủi cho tôi, một kẻ đến giờ vẫn
cứ nghĩ về em, về những ngày học chung lớp. Những ngày chung lớp ấy, tôi làm
sao quên được những lần em hát. Bài hát ngày xưa tôi không nhớ tên. Chỉ biết
rằng khi em từ nước Mỹ trở về, em tặng tôi một dĩa CD có tiếng hát ấm giọng Nha
Trang của em. Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần. Trong tôi cứ vang lên lời ca
“Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi”... Lời ca ấy là lời của lòng tôi em
có biết?
Lời ca ấy em hát và tôi nhẩm hát theo. Hát
theo bao lần theo mùa, theo năm tháng. Mấy mùa học, mấy mùa thi, mấy mùa tựu
trường trở thành dĩ vãng. Bao năm tháng tôi đi trên những chuyến phà qua lại
sông Hàn, bao con đường có những tà áo dài trắng tinh khôi, bao con đường học
trò cho tôi khôn lớn. Bao con đường tôi qua, bao kỷ niệm hoá thành gió, thành
mây, thành nắng, thành mưa. Kỷ niệm trong tôi hoá già để em vẫn mãi tinh khôi
thuở nọ. Và tôi cũng hoá già nhưng em mãi trẻ trong tôi.
Em vẫn là em, áo trắng ngây thơ của một thời
Đông Giang. Và em vẫn là em khi về lại trường xưa mang tên Hoàng Hoa Thám.
Biết bao buồn vui trên đường đời tôi gặp,
nhưng tôi không thể nào quên được những buồn vui của thuở học trò.
Có khi tôi ngang qua trường cũ. Ánh mắt của ai
ngày xưa thấp thoáng đâu đây. Và tôi như thấy những ánh mắt sáng và hiền trong
tà áo trắng hôm nay. Vẫn như tôi và em thuở nọ, tiếng cười tuổi học trò vẫn
trong trẻo dưới nắng vàng, vẫn khúc khích làm duyên trong giờ ra chơi, vẫn làm
xao xuyến những cậu con trai vừa lớn.
Như tôi
và em thuở nọ, những ánh mắt hôm nay vẫn mở to chăm chú nghe lời thầy cô giảng
dạy; vẫn khám phá cuộc đời ngoài vở sách, khao khát tương lai của tuổi học trò.
Như tôi
và em thuở ấy, những học trò hôm nay cũng có những lần thuyết trình văn học,
những đợt hùng biện tiếng Anh, những cuộc thi học sinh giỏi, tham gia làm bích
báo, diễn văn nghệ, cắm trại, dã ngoại... Chắc những thứ đó sẽ là những ký ức
đẹp về một thời đi học thuở thư sinh.
Như tôi
và em thuở nọ, những con tim hôm nay vẫn đầy yêu thương trân quý bè bạn, thầy
cô. Vẫn nhiệt huyết tràn đầy, miệng hát bài ca tuổi học trò mộng đẹp. Vẫn như
tôi và em, và có lẽ hơn cả tôi và em, là thế hệ học trò hôm nay giỏi hơn chúng
mình ngày ấy.
Và
tôi tin một điều là bao thế hệ học sinh của trường Đông Giang thuở ấy và Hoàng
Hoa Thám ngày nay cũng như ngày mai cùng niềm tin yêu và khát vọng như nhau.
Tôi như
thấy mình là cậu học trò ngập ngừng bước vào trường năm học 1967- 1968. Và giờ,
trong tôi rộn tiếng cười ngày hội ngộ. Tôi thấy cả một trời Đông Giang - Hoàng
Hoa Thám đầy ắp tiếng nói, tiếng cười của bao thế hệ học sinh, của bao thầy cô
giáo.
Trước mắt tôi và trong tôi là ngôi trường tôi
đã từng học. Ngôi trường một thời cho tôi biết bao thương nhớ. Ngôi trường đã
cho tôi và biết bao thế hệ học sinh nên người.
Trước mắt
tôi là dáng hình của thầy cô giáo ngày nay, ngày xưa…
Trước mắt tôi là những tà áo trắng. Áo trắng
ngày nay. Áo trắng ngày xưa…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét